Thứ Hai, Tháng Một 30

    Cincinnati Art Museum Discovers That a Rare 16th Century Mirror Reveals a Hidden Image When Illuminated – Bảo tàng Nghệ thuật Cincinnati phát hiện ra một chiếc gương quý hiếm từ thế kỷ 16 cho ra một hình ảnh ẩn của Phật A Di Đà khi được chiếu sáng.

     

    Tiếng Anh Bài dịch
    Previously undetected Buddha discovered in 16th-century ‘magic mirror’ after curator shines light on it.

    Image was uncovered in what was thought to be an ordinary handheld mirror in the Cincinnati Art Museum’s East Asian collection.

    For decades, a handheld mirror in the Cincinnati Art Museum’s collection of East Asian art was thought to be a simple looking glass made of bronze, with an invocation of the Amitābha Buddha inscribed on one side. Now, after a chance discovery by a curator, the circular object has become something of a mystery: when illuminated with a bright light, it projects a gauzy image of a Buddha surrounded by rays of light—a figure who is otherwise undetectable.

    “There is nothing on the surface, it’s just a polished reflecting surface with a bit of corrosion,” says Dr. Hou-Mei Sung, the museum’s curator of East Asian art, who found the hidden image. “It doesn’t give you any clue.”

    Thought to date to the 16th century, the mirror is an example of a “magic mirror”, or mirrors known as 透光鏡 (tòu guāng jìng), or light-penetrating, that were made in China and Japan. It will be on permanent view from 23 July in the East Asian galleries.

    Sung, who had last displayed the work in 2017 in an exhibition on Japanese arms and armour, revisited the mirror because she was on the hunt for more Buddhist objects to include in a rehang of the galleries. During her research she learned about Buddhist magic mirrors, which typically featured the same inscription: “Hail to Amitābha Buddha”—the Buddha of Infinite Light—on the back.

    “Just by chance I asked our object conservator to do a test, to shine a light on the back to see if it has this magic nature,” Sung says. “To our surprise, we found that it does indeed project a hidden image of the Buddha.

    The mirror was accessioned in 1961 but entered the collection earlier. With no complete record to reference, Sung has been piecing together its history and significance by looking at other examples of magic mirrors. In part because of their cryptic nature, however, few others have been identified. One is in the collection of the Tokyo National Museum and another in that of the Metropolitan Museum of Art. Both date to the Edo period and feature the same six-character chant to Amitābha in simplified Chinese characters, which were commonly used in Japan. The Cincinnati Art Museum’s mirror, however, uses traditional characters, suggesting that it was made in China.

    The origins of magic mirrors can be traced to the second century BCE, during the Han Dynasty, Sung says, when people held small mirrors in front of sunlight to cast decorations on their backs onto a wall. These early designs were traditional, consisting of repetitive circular patterns and auspicious sayings, and they were used for ritual purposes. The curator believes the Buddhist versions developed during the Ming Dynasty and were likely used for worship of Amitābha, with adherents chanting the invocation to gain rebirth into the Western Paradise after death. They were more technologically complex, showing no trace of their projected designs.

    “It appears to be more magic,” she says. “It’s not reflecting the decoration on the back of the mirror, but an image hidden inside the mirror, like a miracle.”

    Scholars have been researching the craft behind magic mirrors as early as the seventh century. One theory is that makers polished the backs of mirrors in a deliberate way to create subtle but precise marks to manipulate light that hit the surface. Modern research has found that the technique involves “two metal discs soldered together so the Buddha image is sealed within the mirror on the back side of the front surface,” Sung says. “It is very technical. It is tremendously difficult to reproduce.”

    The Cincinnati Art Museum will illuminate the hidden Buddha when the mirror goes on display by shining a light on its reflective surface. Visitors will still be able to see the other side and read the inscription as they gaze upon the phantasmagorical figure. “We are just trying to create a way to demonstrate the magic nature,” Sung says.

     

    Vị Phật đã được phát hiện trong ‘chiếc gương kỳ diệu’ vào thế kỷ 16 sau khi người quản lý viện bảo tàng chiếu ánh sáng vào nó.

    Hình ảnh được phát hiện trong thứ được cho là một chiếc gương cầm tay bình thường trong bộ sưu tập Đông Á của Bảo tàng Nghệ thuật Cincinnati.

    Trong nhiều thập kỷ, một chiếc gương cầm tay trong bộ sưu tập nghệ thuật Đông Á của Bảo tàng Nghệ thuật Cincinnati được cho là một chiếc kính có vẻ ngoài đơn giản làm bằng đồng, với dòng chữ cầu nguyện của Đức Phật A Di Đà ở một mặt. Giờ đây, sau một lần tình cờ được phát hiện bởi một người quản lý viện bảo tàng, vật thể hình tròn này đã trở thành một thứ gì đó bí ẩn: khi được chiếu sáng bằng ánh sáng rực rỡ, nó sẽ chiếu ra hình ảnh một vị Phật bay bổng được bao quanh bởi những ánh hào quang — nếu không thì không thể phát hiện ra hình ảnh nào cả.

    Tiến sĩ Hou-Mei Sung, người phụ trách nghệ thuật Đông Á của bảo tàng, người đã tìm thấy bức ảnh ẩn, cho biết: “Không có gì trên bề mặt cả, tấm gương chỉ là một bề mặt phản chiếu bóng nhẵn với một chút ăn mòn. “tấm gương này không cung cấp bất kỳ manh mối nào cả.”

    Được cho là có từ thế kỷ 16, chiếc gương là một ví dụ của “gương kỳ diệu”, hay những chiếc gương được gọi là 透光 鏡 (tòu guāng jìng), hay xuyên ánh sáng, được sản xuất ở Trung Quốc và Nhật Bản. Nó sẽ được trưng bày vĩnh viễn từ ngày 23 tháng 7 tại các phòng trưng bày Đông Á.

    Sung, người đã trưng bày tác phẩm này gần nhất là vào năm 2017 trong một cuộc triển lãm về vũ khí và áo giáp của Nhật Bản, đã xem lại chiếc gương vì cô ấy đang săn lùng nhiều đồ vật Phật giáo hơn để đưa vào treo ở các phòng trưng bày. Trong quá trình nghiên cứu, cô đã tìm hiểu về những chiếc gương kỳ ảo Phật giáo, thường có dòng chữ tương tự: “Kính mừng Đức Phật A Di Đà” – Đức Phật Vô Lượng Quang – ở mặt sau.

    “Chỉ tình cờ, tôi đã nhờ người bảo quản vật thể làm một bài kiểm tra, chiếu đèn vào mặt sau để xem liệu nó có tính chất ảo diệu này hay không,” Sung nói. “Trước sự ngạc nhiên của chúng tôi, chúng tôi thấy rằng nó thực sự chiếu ra một hình ảnh ẩn của Đức Phật.”

    Chiếc gương này đã được đưa vào viện bảo tàng năm 1961 nhưng đã được đưa vào bộ sưu tập trước đó nữa. Không có hồ sơ đầy đủ nào để tham khảo, Sung đã chắp nối lịch sử và ý nghĩa của nó bằng cách xem xét các loại khác về các gương ảo diệu. Một phần do tính chất khó hiểu của chúng, nhưng một số ít khác đã được xác định. Một cái nằm trong bộ sưu tập của Bảo tàng Quốc gia Tokyo và một cái khác của Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan. Cả hai đều có niên đại từ thời Edo và có cùng một bài tụng sáu ký tự cho Phật A Di Đà bằng chữ Hán giản thể, vốn được sử dụng phổ biến ở Nhật Bản. Tuy nhiên, gương của Bảo tàng Nghệ thuật Cincinnati sử dụng các ký tự truyền thống, cho thấy rằng nó được sản xuất tại Trung Quốc.

    Nguồn gốc của gương kỳ diệu này có thể bắt nguồn từ thế kỷ thứ hai trước Công nguyên, vào thời nhà Hán, Sung nói, khi mọi người cầm những chiếc gương nhỏ trước ánh sáng mặt trời để phản chiếu những nét trang trí trên bề mặt lưng của gương lên bức tường. Những thiết kế ban đầu này là truyền thống, bao gồm các mẫu hình tròn lặp đi lặp lại và những câu nói thiện lành, và chúng được sử dụng cho các mục đích nghi lễ. Người quản lý bảo tàng tin rằng các phiên bản Phật giáo được phát triển dưới thời nhà Minh và có khả năng được sử dụng để thờ cúng Phật A Di Đà, với các Phật tử tụng kinh cầu siêu được tái sinh vào Tây Phương Cực Lạc sau khi chết. Những tấm gương này phức tạp hơn về mặt công nghệ, không cho thấy dấu vết của các thiết kế dự kiến ​​của chúng.

    “Nó có vẻ kỳ diệu hơn,” cô nói. “Nó không phản chiếu hình trang trí ở mặt sau của tấm gương, mà là một hình ảnh ẩn bên trong tấm gương, giống như một phép màu”.

    Các học giả đã nghiên cứu về thủ công đằng sau những chiếc gương kỳ diệu này ngay từ thế kỷ thứ bảy. Một giả thuyết cho rằng các nhà sản xuất đã đánh bóng mặt sau của gương một cách có chủ ý để tạo ra các vết tinh xảo nhưng cũng chính xác để điều khiển ánh sáng chiếu vào bề mặt. Nghiên cứu hiện đại đã phát hiện ra rằng kỹ thuật này liên quan đến “hai đĩa kim loại được hàn lại với nhau để hình ảnh của Phật được ẩn mình bên trong gương nằm ở phần phía sau của mặt trước,” Sung nói. “Nó rất điêu luyện. Nó cực kỳ khó để tái tạo lại được. ”

    Bảo tàng Nghệ thuật Cincinnati sẽ chiếu sáng vị Phật ẩn khi chiếc gương được trưng bày bằng cách chiếu một tia sáng lên bề mặt phản chiếu của nó. Du khách vẫn có thể nhìn thấy mặt bên kia và đọc dòng chữ khi họ nhìn vào ảo ảnh được phát ra. “Chúng tôi chỉ đang cố gắng tạo ra một cách để chứng minh bản chất kỳ diệu này,” Sung nói.

    source: 

    https://www.theartnewspaper.com/2022/07/20/previously-undetectable-amitabha-buddha-discovered-in-cryptic-magic-mirror

    Tác giả

    Teacher - Writer | Website | + posts

    Van Pham là thầy giáo dạy tiếng Anh TOEIC, IELTS và GIAO TIẾP, phụ trách chuyên mục Học tiếng Anh của Tomorrow.vn

    Share.
    0 0 đánh giá
    Đánh giá bài viết
    Theo dõi
    Thông báo của
    guest
    1 Bình luận
    Cũ nhất
    Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
    Phản hồi nội tuyến
    Xem tất cả bình luận
    Budda
    Budda
    5 tháng trước

    tuyệt vời!!!!

    1
    0
    Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x