Thứ Hai, Tháng Một 30
    – Bớt cái thói cợt nhả ấy đi! Hắn mỉa mai kèm theo một cái cười nhếch mép.
    – Mày biết thế nào là chợt nhả hả, tao chỉ đang mang lại niềm vui cho mọi người! Tôi bật lại, vẻ coi thường của con chim đại bàng với con se sẻ không hiểu được những tầm nhìn lớn lao.
    Nhưng chưa kịp đắc chí xong thì hắn đã phun ra một cơn mưa ngôn từ như vòi rồng xịt vào một đám cháy kiêu hãnh: Mày là ai, lo thân đã xong chưa mà lo mang lại niềm vui cho người khác hả? Đồ vô tích sự lại còn đi làm chuyện bao đồng.
    Một dòng im lặng trôi đi miên man. Tôi nhớ về anh P, một cán bộ thường cáu bẳn sau những giờ họp căng thẳng và những lần tiếp xúc với báo chí. Tôi nhớ về anh X, người đang gồng lỗ bít côn và mấy tháng nay không có cách nào mang tiền về cho vợ. Tôi cũng nhớ về chị Y, vợ một giám đốc nọ vừa suy sụp khi phát hiện chồng vừa có sugarbaby và cả chị T, một người phụ nữ chìm sâu vào thất bại trong công cuộc chăn chuối sau ca phẫu thuật nâng ngực bị lỗi.
    Những con người ẩn ức, đầy cáu bẳn, đầy trầm cảm, thường tìm đến tôn giáo để lý giải về những đoạn trường của bản thân. Những người hay nói về nghiệp để coi những chông gai như một sự trả giá cho điều ác kiếp ngày hay kiếp trước. Những con người vật vã vào ban đêm nhưng luôn hẹn với bình minh “cà phê sáng với tôi được không?” sau đó chụp hàng trăm tấm selfie với những nụ cười gượng gạo.
    Những con người ấy khi gặp tôi đã shock vì tôi luôn nói về nỗi đau của họ một cách vui vẻ, đến mức cợt nhả, nhiều khi rất bố láo…Nhưng tôi nói điều đó không phải với sự coi thường mà bởi tôi đã quen với những bi kịch của nhân gian. Còn cách nào khác ngoài biến nỗi đau thành một trò cười khi Phật đã có câu đời là bể khổ. Có đúng không hả? Có đúng không hả anh chị? Và sau những nụ cười hở hàm răng chó mà tôi hay uyển ngữ thành răng khểnh của mình, họ đều thấy nhẹ nhõm hơn, nhẹ nhõm vì sự lãng xẹt, sự vô nghĩa của những cảm xúc vật vã họ đang trải qua. Dù sau đó họ vẫn sẽ lặp lại vòng lặp vật vã ấy.
    Này Linh, bạn đang nghĩ gì vậy! Một dòng suy nghĩ quá lâu, quá miên man khiến tôi chìm sâu. Hắn hô to để cắt ngang. Tôi nhận ra mình đã ở trong nhà vệ sinh quá lâu sau khi ói mửa vì uống quá nhiều rượu. Tôi đang nói chuyện với nhân cách phụ của mình.
    Rất bất ngờ, khi tôi quay lại thì rất nhiều phụ nữ đã đợi ở cửa. Trông họ rất sốt ruột và giận giữ. Tôi đã đi nhầm vào nhà vệ sinh nữ từ bao giờ, sau đó tôi còn ói mửa trong cơn say, và chìm đắm trong một Lucid Dream nữa.
    Tôi không còn mặt mũi nào đứng ở cái quán chết tiệc này nữa. Tôi bước ra ngoài trong những tiếng xỉ vả. Ngoài kia, những tiếng dô dô đã bắt đầu yếu ớt. Họ đợi tôi đến trả tiền.

    Tác giả

    Nhà báo | Website | + posts

    Eren Yeager ngoài đời là nhà báo, anh theo dõi thông tin thời sự, công nghệ, tài sản số.

    Share.
    0 0 đánh giá
    Đánh giá bài viết
    Theo dõi
    Thông báo của
    guest
    0 Góp ý
    Phản hồi nội tuyến
    Xem tất cả bình luận
    0
    Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x